"Luật quy định rõ, nhưng thực tế nhiều dự án bỏ hoang, chậm tiến độ nhiều năm vẫn chưa bị thu hồi. Bộ máy, cơ chế, lợi ích nhóm – ai đang kéo dài vòng luẩn quẩn này?"
Nhiều dự án đất đai "đắp chiếu" hàng chục năm, không động tĩnh, nhưng vẫn... an toàn trước quy định thu hồi.
Bẫy pháp lý và mấu chốt từ các cấp phê duyệt
Thực tế, việc xác định dự án "chậm triển khai" không đơn giản. Quy định yêu cầu chứng minh lỗi hoàn toàn từ chủ đầu tư – điều mà doanh nghiệp luôn có cách né tránh bằng các giấy xin gia hạn, điều chỉnh quy hoạch, hoặc lỗi "bất khả kháng" về thủ tục hành chính.
Các cơ quan chức năng thường *giữ nguyên* trạng thái "đang xử lý" thay vì ra quyết định thu hồi. Lý do: sợ sai, sợ khiếu kiện, sợ ảnh hưởng đến môi trường đầu tư. Vậy là dự án vẫn tồn tại trong tình trạng vừa chậm, vừa không ai chịu trách nhiệm.
Vòng luẩn quẩn lợi ích và sức ì bộ máy
Không ít dự án chậm tiến độ có sự tham gia của *liên danh nhà đầu tư* với nhiều tầng lớp quan hệ. Việc thu hồi đột ngột sẽ kéo theo hàng loạt hợp đồng tín dụng, bảo lãnh, và các giao dịch liên quan bị vỡ. Điều này tạo áp lực rất lớn lên chính quyền địa phương.
Thêm vào đó, sức ì hành chính khiến việc xử lý thu hồi kéo dài nhiều năm. Thanh tra, xác minh trách nhiệm, thương thảo bồi thường không có lộ trình rõ. Hậu quả: quỹ đất vàng chết cứng, trong khi người dân khao khát chỗ ở lại tiếp tục chờ.
[Kết luận]
Thu hồi dự án chậm triển khai không thiếu công cụ pháp lý, nhưng lại vướng quá nhiều cơ chế bảo vệ lợi ích nhóm và nỗi sợ sai của bộ máy. Câu hỏi đặt ra: có nên trao quyền chủ động hơn cho cấp cơ sở, hay cần một hệ thống lọc dự án "tự động" với các tiêu chí cứng? Bạn nghì thế nào về giải pháp buộc doanh nghiệp phải có cam kết phạt nghiêm ngặt ngay từ đầu?
0 Nhận xét