"Thay vì để đền bù “làng xã” bị treo bởi khoảng cách giữa giá đất bồi thường và tái định cư, Hà Nội cần một cơ chế linh hoạt giữa quận và huyện để dự án Công viên Nghĩa trang Yên Kỳ mở rộng (xã Vật Lại) không chết yểu trên bàn giấy."
Khi người dân xã Vật Lại nhìn vào bảng giá đền bù, con mắt họ không hề sáng lên. Họ thấy con số trên giấy quá xa với thực tế mua suất tái định cư, một rào cản đủ sức chôn vùi dự án mở rộng Công viên Nghĩa trang Yên Kỳ. Nút thắt không nằm ở hạ tầng hay pháp lý, mà nằm 100% ở sự chênh lệch giá và chính sách thiếu tính cục bộ.
Cái “bẫy” kép: Bồi thường thấp, tái định cư cao
Quy trình truyền thống áp giá nhà nước cho phần bồi thường, nhưng lại bắt dân phải mua suất tái định cư theo giá thị trường. Với một dự án nghĩa trang, đối tượng phải nhường đất thường là những hộ có thu nhập thấp, diện tích nhỏ. Khoảng cách chênh lệch lên tới 3-5 lần/trên một m2 khiến người dân không khỏi phẫn nộ. Họ không mất quyền lợi, họ mất niềm tin vào độ công bằng của bài toán đền bù.
Chính sách đặc thù – Không có “thuốc đặc trị” thì bệnh tái phát
Hà Nội không thiếu tiền, nhưng thiếu *cơ chế co giãn*. Thay vì một mức giá cứng nhắc cho toàn thành phố, cần có nghị quyết phân cấp cho quận/huyện. Cụ thể: lấy quỹ đất dịch vụ, thương mại lân cận để bù đắp phần chênh lệch, hoặc hỗ trợ vốn vay ưu đãi kỳ hạn dài cho dân tái định cư. Nếu không, mỗi lần mở rộng nghĩa trang lại là một lần đối thoại nát bét vì “lợi ích cục bộ” hay “không đồng thuận”. Trong khi giá trị thực của đất – và của cả sự an tâm người dân – chưa bao giờ được tính đúng.
0 Nhận xét